Thứ Bảy, 9 tháng 5, 2026

Canh bạc mù quáng.

 Đừng biến hôn nhân thành canh bạc mà cược hết cả cuộc đời mình vào đó.

Tôi từng thấy rất nhiều người sống hết lòng vì gia đình, vì con. Họ bỏ công việc, bỏ các mối quan hệ, bỏ cả những ước mơ riêng để toàn tâm lo cho gia đình. Nhưng đến một ngày hôn nhân xảy ra vấn đề, thứ khiến họ sợ nhất không phải là mất nhau mà là mất phương hướng.

Muốn đi cũng không biết đi đâu.

Muốn làm lại cũng không biết bắt đầu từ gì.

Vì suốt bao năm qua, cuộc sống của họ chỉ xoay quanh gia đình và căn con nhỏ.

Kết hôn, yêu hết lòng không sai. Hy sinh cũng không sai. Nhưng sai là bỏ quên chính mình.

Độc lập tài chính không phải để hơn thua, càng không phải để chuẩn bị đường lui. Mà là để trong chính cuộc hôn nhân của mình, bạn vẫn có tiếng nói, có sự tự tin và có quyền lựa chọn cuộc sống mình muốn.

Một người có công việc riêng, có kỹ năng riêng, có tiền tự kiếm được sẽ sống bình thản hơn rất nhiều. Không phải vì cần rời bỏ ai, mà vì biết dù có chuyện gì xảy ra, mình vẫn sống được.

Hôn nhân đẹp nhất không phải là một người dựa hoàn toàn vào một người. Mà là hai người đều có thể tự đứng vững, nhưng vẫn chọn ở cạnh nhau mỗi ngày bằng tình yêu.

Và cổ tích đc lưu.



Thứ Tư, 6 tháng 5, 2026

Hỏa Táng " HỦY THI DIỆT PHÁCH"

 Từ xưa đến nay văn hóa phương đông trong việc tang ma rất nhiều quy chế nghiêm ngặt đặc biệt là hình thức an táng.

          Tại sao thời xưa phong tục là địa táng có nghĩa là người chết chôn vào đất mà thời nay lại có phong trào đem xác người chết đi hỏa táng?

Bởi vì quên mất phong tục, thiếu sự hiểu biết về cái chết và linh hồn nên thường làm theo phong trào " hỏa táng cho nó sạch - một lần là xong sau này đỡ phải bày vẽ ".

          Chúng ta chắc ai cũng biết rằng con người ta có "tam hồn thất phách" đối với nam và " tam hồn cửu phách" đối với nữ. Vậy sau khi chết hồn và phách sẽ đi đâu?

Tam hồn thất phách (ba hồn bảy vía) là quan niệm Đạo giáo về cấu tạo tinh thần/linh hồn con người, bao gồm 3 dương hồn (thai quang, sảng linh, u tinh) chủ về ý thức và 7 âm phách (tước âm, thiên tặc, phi độc, thi cấu, xú phế, trừ uế, phục thi) chủ về sinh lực thể xác. Khi sống, hồn phách tương trợ; khi chết, hồn bay lên, phách tan xuống đất.

 Vậy thì 1 phần hồn sẽ bay lên thiên báo cáo bắc đẩu tinh quân, 1 phần xuống địa ngục để chịu nhân quả báo ứng của kiếp này.

 Còn về phần phách sẽ tan rã theo đất và cứ 7 ngày thì tan 1 phách cho nên mới sinh ra tục lệ 49 ngày trong tang ma, sau 49 ngày thì 7 phách sẽ tan hết lúc này thân xác và phách đã tách rời.

          Như vậy nếu chúng ta mang thân xác chôn vào đất nó mới thuận lẽ tự nhiên, người chết mới được thanh thản, còn nếu mang đi hỏa thiêu như hiện nay thì đúng như lời khẳng định trên là " hủy thi diệt phách " làm cho hồn xiêu phách lạc. làm cho phần hồn phách chưa đủ thời gian để mà tan ra. Vậy thì người sau khi hỏa táng liệu hồn phách còn an yên như mọi người nghĩ hay tán loạn, sợ hãi?

Đổ vỡ

 Trước khi kết hôn, người ta chỉ cần một người tử tế để cùng đi qua những ngày bình thường. Nhưng bước vào hôn nhân, “bình thường” lại trở nên không đủ.

Ta bắt đầu thêm điều kiện: phải giỏi hơn, kiếm nhiều tiền hơn, tinh tế hơn, hoàn hảo hơn.

Và cuối cùng, ta quên mất họ cũng là một con người, không phải một bản thiết kế để mình liên tục chỉnh sửa.

Lòng tham trong hôn nhân xuất hiện rất âm thầm, nó xuất hiện dưới dạng so sánh.

Nhìn sang gia đình người khác rồi quay về so sánh với gia đình mình.

Nhìn vào thành công của người khác rồi bắt đầu nghi ngờ người bên cạnh.

Và từ lúc đó, tình yêu không còn là nơi để nghỉ ngơi, mà trở thành một cuộc đua không vạch đích.

Biết đủ trong hôn nhân không phải là chấp nhận sự tầm thường. Đó là sự tỉnh táo để nhận ra đâu là điều cốt lõi cần giữ: sự tôn trọng, sự đồng hành, và cảm giác an toàn khi ở cạnh nhau. Bạn vẫn có thể cùng nhau phấn đấu, nhưng đừng biến nhau thành áp lực.

Một cuộc hôn nhân hiếm khi sụp đổ vì một sai lầm. Nó sụp đổ vì những kỳ vọng tích tụ, những so sánh lặp lại, và những lần làm tổn thương nhau mà không dừng lại đúng lúc.

Khi nhận ra, đôi khi đã muộn!

Nhưng ko sao, chúng ta chết hết đi con cháu cúng giỗ lại về chung một nhà thôi.